Giang Nam bị phong tỏa đã một tháng, vậy mà Liễu Châu thành nay đã có tới mười vạn nhân khẩu!
Con số này là do Ngô Ưu tự mình thu thập trong những ngày qua.
Hắn cùng Hồng Liệt đến Liễu Châu đã được mười ngày, vẫn chưa được diện kiến vị Liễu Châu tri phủ thần bí kia, thế nhưng cục diện Liễu Châu lại tốt lên trông thấy.
“Ta nói này lão Ngô, cả ngày ngươi cứ cau mày ủ dột làm cái gì thế?”
Tại một quán trà gần cổng thành, Hồng Liệt đang ôm một bát lớn nhục trùng chiên vàng óng, ăn uống ngon lành. Cái bộ dạng vô tư lự ấy khiến Ngô Ưu nhìn mà càng thêm đau dạ dày.
