“Vương thiếu khanh, hại chúng ta chờ đợi mòn mỏi quá đấy!”
Đám tướng quân, quốc công lập tức đổi sang bộ mặt ôn hòa, khác một trời một vực với vẻ oán thán ban nãy. Thái tử thấy vậy không khỏi thầm mắng những lão già này thật gian xảo. Xem ra bất kể văn quan hay võ tướng, hễ ngồi lên được vị trí cao thì đa phần đều là kẻ lòng dạ thâm sâu.
“Do vướng chút chuyện nên trễ mất một ngày, để chư vị đại nhân phải đợi lâu, hạ quan thật có lỗi.” Vương Dã vẫn giữ vẻ khiêm tốn như mọi khi.
Sau khi mời Vương Dã lên bờ, mọi người vội vàng hỏi thăm tình hình bên trong.
“Thư tín Từ Minh tướng quân truyền ra là thật, xem ra kẻ trong sương mù tạm thời không hề thay đổi nội dung bức thư.” Vương Dã thành thật đáp: “Hơn nữa, khi ở trên sông, ngoài việc nhìn thấy hoạt thi dưới đáy nước, ta cũng không gặp bất kỳ ai khác. Kẻ đứng sau mê vụ đại trận này ẩn mình rất sâu.”
