Vương Dã bật cười: “Quả nhiên là Trần Khanh mà.”
Vừa thấy Thanh Long kết giới, hắn liền nghĩ ngay đến Trần Khanh. Nếu nói trên đời này ai hiểu rõ nơi đây nhất, e rằng ngoài hắn ra thì chỉ có Trần Khanh.
“Vương huynh đến sao không báo trước một tiếng?” Từ xa, giọng Trần Khanh chậm rãi vọng lại: “Vừa rồi lỡ tay làm huynh bị thương thì không hay chút nào.”
“E là không đả thương được ta mới khiến Trần đại nhân thất vọng chứ gì?” Vương Dã cười như không cười đáp.
“Huynh nói gì vậy?” Trần Khanh lập tức sa sầm mặt: “Vương đại nhân và ta là chỗ chi giao hoạn nạn, từng cùng nhau vào sinh ra tử. Có tình nghĩa này thì chính là bằng hữu cả đời. Lần sau huynh không được nói những lời như vậy nữa, tiểu đệ đau lòng lắm đấy.”Vương Dã: "Ha ha."
