"Đừng chen lấn, đừng chen lấn nữa!"
Tại phía bắc thành, vốn có một tòa Phu Tử Miếu nay đã tạm thời được cải tạo thành nơi thờ tượng Thành hoàng. Giang Nam văn phong hưng thịnh, văn giáo tại Liễu Châu chỉ xếp sau Nam Minh phủ và Nam Dương thành, nên Phu Tử Miếu tự nhiên nhiều không đếm xuể. Những nơi này thường do phú thương quyên tặng, dành cho đám thư sinh ngoại lai nghèo khó muốn tìm chốn thanh tịnh dùi mài kinh sử.
Hiện giờ số sĩ tử lưu lại Liễu Châu chẳng còn mấy mống, Trần Khanh tạm thời trưng dụng một tòa, nhất thời cũng chẳng ai dị nghị. Huống hồ lúc này lòng người đều đang đau đáu nhớ thương thân nhân, nào ai còn tâm trí bận tâm lễ tiết, tất cả đều nhao nhao đòi vào bái tế.
Xếp hàng đầu tiên hiển nhiên là mấy vị phu tử vận trường sam. Người Liễu Châu vốn trọng kẻ có học, dẫu trong tình cảnh này cũng chẳng ai tranh giành vị trí với các thầy. Mấy vị lão phu tử cẩn trọng bước vào, trong lòng đầy rẫy nghi hoặc. Mang tiếng là miếu Thành hoàng mới xây, nhưng kỳ thực vẫn giữ nguyên bố cục của Phu Tử Miếu cũ, chẳng thay đổi chút nào. Chỉ có tượng Khổng Thánh nhân là được thay bằng tượng Thành hoàng uy nghiêm túc mục, nhưng nhìn qua lại thấy vô cùng sơ sài, rõ ràng là hàng làm vội. Điều này khiến trong lòng mọi người dấy lên chút chần chừ.
Thất kính như vậy, liệu Thành hoàng có thực sự hiển linh?
