Gã này... sao trông cứ như quỷ thế kia?
Ý nghĩ ấy gần như đồng thời nảy ra trong đầu mấy vị phu tử. Giữa thanh thiên bạch nhật mà nhìn gã, trong lòng ai nấy đều dấy lên cảm giác khó chịu khôn tả.
"Sao ngọn gió nào lại thổi Liễu giáo dụ đến tìm mấy lão già này thế?" Dương phu tử vừa ăn thịt vừa cười khà khà: "Mấy lão già chúng tôi bây giờ e là chẳng giúp Giáo dụ đại nhân tăng thêm chút thành tích nào được đâu."
"Phải đấy," một vị phu tử khác phụ họa: "Hơn nữa Liễu giáo dụ tìm nhầm người rồi. Bọn tôi tài hèn học ít, còn kém xa mấy vị phu tử nổi danh ở phố Nam kia. Cho dù Liễu Châu học viện có mở lại thì cũng chẳng đến lượt bọn tôi đâu."
Đối mặt với lời châm chọc, Liễu Dịch Tề chẳng mảy may để tâm, gã cười tủm tỉm bước tới tìm một chỗ ngồi xuống: "Mấy vị phu tử nói quá lời rồi. Dù sao chúng ta cũng từng là đồng liêu, nay lại cùng từ Liễu Châu chạy nạn đến đây, hà tất phải gay gắt như vậy? Gặp được nhau âu cũng là cái duyên mà?"
