Trần Khanh không nói thêm nữa, chỉ chuyển ánh mắt về phía gã mãnh hán kia, từng bước tiến lại gần.
“Đại nhân cẩn thận, gã này còn sống!”
Binh lính bên cạnh vội vàng nhắc nhở. Với thương thế kia, theo lý thuyết thì phải chết ngắc rồi mới đúng. Thế nhưng vừa nãy bọn họ lại gần, đại hán này đột nhiên chồm lên cắn người. Nếu không phải mấy người kia phản ứng nhanh, e rằng cổ đã bị ngoạm đứt rồi.
Quả nhiên, ngay khi Trần Khanh tới gần, đại hán kia như bừng tỉnh, há miệng lao tới định cắn hắn.
Trần Khanh đã sớm chuẩn bị, hắn đè một tay xuống, phong áp mạnh mẽ trực tiếp ép chặt đại hán lên thành giếng. Gã đại hán điên cuồng giãy giụa, gân xanh nổi đầy mình, sức mạnh cực lớn khiến thành giếng đá hoa cương sau lưng cũng dần nứt ra, nhưng hắn vẫn bị đè chặt không thể nhúc nhích.
