Vị tri phủ này... hình như hơi quá trớn rồi thì phải?
Thẩm lão nhị vốn luôn điềm tĩnh là thế mà nay cũng phải nhíu mày. Hắn thừa nhận kẻ cầm trường thương mặc giáp bạc trong thành ban nãy rất khó xơi, khó đến mức mấy người bọn họ đã định chủ động nhượng bộ, cho vị tri phủ này một bậc thang để xuống đài.
Nhưng thể diện là thứ phải có qua có lại. Giờ đây đã có Uất Trì Phi Hồng đích thân đứng ra hòa giải, cục diện này đã là tốt nhất rồi. Chẳng lẽ tên tri phủ này tưởng rằng có thể dễ dàng nuốt trọn Thẩm gia hay sao?
Uất Trì Phi Hồng thoáng sững sờ, ánh mắt nhìn về phía Trần Khanh tràn đầy thâm ý!
"Vậy đại nhân muốn thế nào?" Thẩm lão cửu nhìn Trần Khanh với ánh mắt lạnh lẽo.
