Giờ khắc này, tại Linh Khư Giới, trong một tĩnh thất của Vạn Bảo Điện.
Nơi đây chính là chỗ Khương Phàm bế quan tu luyện.
Lúc này, cả tĩnh thất đã sớm bị một tầng đạo vận mông lung bao phủ. Khương Phàm khoanh chân ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, hai mắt khép hờ, khí tức quanh thân tĩnh lặng như đầm sâu vạn cổ. Chỉ có một sợi thần niệm như ẩn như hiện đang men theo mạch lạc vô hình giữa trời đất, chậm rãi vươn xa, chạm tới pháp tắc bản nguyên chí cao vô thượng kia.
Ban đầu chỉ là một tia dao động nhỏ bé đến mức khó lòng nhận ra. Dần dần, đạo âm vang lên từ cõi hư vô, khi như chuông ngân, khi như rồng ngâm, lại như muôn linh đồng thanh tụng niệm, thanh thoát mà mênh mang, xuyên thẳng vào thần hồn.
Hư không quanh người hắn bắt đầu vặn vẹo. Từng đạo pháp tắc thần liên bảy màu hiện ra giữa không trung, đạo thì vàng, đạo thì tím, đạo thì xanh, đạo thì đen, quấn quýt đan xen như kinh vĩ do thiên đạo dệt nên. Mỗi đạo đều ẩn chứa uy nghiêm đủ để long trời lở đất, vậy mà lại ngoan ngoãn lượn quanh bên người hắn, tựa như đang triều bái, cũng tựa như đang cộng minh.
