Đúng lúc này, Lý Hàn Y chợt nghe thấy một tiếng kêu khe khẽ, đây chính là phương thức truyền tin của Tuyết Nguyệt thành.
"Dung nhi, chỗ này giao lại cho muội nhé, ta có chút việc phải ra ngoài một chuyến."
Hoàng Dung gật đầu: "Tỷ tỷ có việc cứ đi làm đi, phần còn lại cứ giao cho Dung nhi là được."
Lý Hàn Y tiêu sái xoay người, một luồng chân khí tuôn trào trên tay, vết nước đọng trong nháy mắt đã bốc hơi sạch sẽ. Ngay sau đó, nàng chắp tay sau lưng, mang theo dáng vẻ cực kỳ oai phong rời khỏi nhà bếp.
Quả không hổ danh là cao thủ, đến cái lau tay cũng ngầu như vậy.
Hoàng Dung siết chặt nắm đấm nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc hạ quyết tâm, bản thân nhất định phải nỗ lực tu luyện, nhất định phải trở thành một đại cao thủ.
Có như vậy, sau này mới đánh cho tên đại phôi đản kia một trận được.
Ai dám xưng vô địch, ai dám xưng bất bại? Trời không sinh ta Hoàng Dung, võ đạo vạn cổ như đêm dài, kiệt kiệt kiệt~
Nhưng bây giờ vẫn phải học chơi mạt chược trước đã, nếu không cứ thua tên đại phôi đản kia mãi thì tức chết mất.
Nàng nhanh tay rửa sạch chỗ bát đũa còn lại, xếp thành một chồng rồi cất vào tủ, sau đó đóng cửa tủ lại.
"Xong việc!"
Phủi phủi tay, nàng bước những bước chân sáo vui vẻ rời khỏi nhà bếp.
Nhưng chỉ vài hơi thở sau, nàng lại quay trở vào, đi đến đúng vị trí Lý Hàn Y vừa đứng, ngay sau đó bắt chước tỷ ấy tiêu sái xoay người, chắp tay sau lưng, lắc lư cái đầu nghênh ngang bước đi.
Vốn dĩ là một chuỗi động tác vô cùng oai phong, nhưng khi đặt lên người nàng lại chỉ thấy toàn vẻ tinh nghịch, lanh lợi.
Trở lại sân viện, Diễm Linh Cơ cũng vừa vặn giặt giũ xong xuôi.
Hai nàng đưa mắt nhìn nhau, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác đồng bệnh tương liên.
"Hảo tỷ muội..."
"Không cần nói gì thêm nữa, chúng ta nhất định phải lật đổ thế lực tà ác!"
"Ừm!"
Hai tiểu nha đầu lập xuống hoằng nguyện, thề nhất định phải lật đổ ách thống trị đen tối của tên ác ma Trần Bình An.
Tỷ muội nâng bước thanh vân chí, tỷ muội đồng tâm, kỳ lợi đoạn kim!
"Dô, xong việc nhanh vậy cơ à, mau tới đây gảy đàn múa hát cho ta xem nào."
"Hừ, đàn thì đàn!"
Vừa nhát gan lại vừa mạnh miệng, chính là để miêu tả hai nàng lúc này.
Ở một nơi khác.
Lý Hàn Y đi đến một góc khuất hẻo lánh.
"Ra đây đi."
Một nam tử vận y phục bình thường bước đến trước mặt nàng, chắp tay cung kính nói: "Thành chủ."
"Tìm ta có việc gì?"
Nam tử lấy từ trong ngực áo ra một phong thư đưa tới: "Là tam thành chủ sai thuộc hạ chuyển giao cho ngài."
Trường Phong?
Lý Hàn Y khẽ nhíu mày, chẳng lẽ Tuyết Nguyệt thành xảy ra chuyện gì rồi sao?
Nàng lập tức bóc thư, sau khi đọc lướt qua nội dung, hàng lông mày đang nhíu chặt mới dần giãn ra.
May mà không phải Tuyết Nguyệt thành xảy ra chuyện, nếu không nàng đã phải tức tốc chạy về rồi.
Nội dung bức thư không dài, chủ yếu nói sơ qua về tình hình gần đây của Tuyết Nguyệt thành, tin tức về tung tích đệ đệ của nàng, và cuối cùng là chuyện hoàng vị chi tranh ở Bắc Ly.
Hoàng vị chi tranh xưa nay luôn đi kèm với gió tanh mưa máu, các thế lực bên trong triều đình chắc chắn sẽ phải đối mặt với một cuộc thanh trừng và phân chia lại quyền lực.
Bắc Ly tuy không sánh bằng những cường quốc như Đại Minh hay Đại Tống, nhưng trong số chư quốc thì thực lực cũng xếp hàng top đầu. Hoàng thất của bọn họ rốt cuộc có ẩn tàng cao thủ nào khác hay không, đến nay vẫn là một ẩn số.
Kẻ đứng đầu ngũ đại giám là Trọc Thanh vốn dĩ đã đạt tới bán bộ thiên nhân cảnh, nếu năm xưa không bị sư phụ ra tay đánh rớt cảnh giới xuống đại tông sư, e rằng Bắc Ly hiện tại đã có thêm một vị cao thủ thiên nhân cảnh rồi.
Nay sư phụ đang vân du tứ hải, Tuyết Nguyệt thành chỉ còn lại ba sư huynh đệ bọn họ, e là khó lòng mà hoàn toàn đứng ngoài cuộc đấu tranh quyền lực khốc liệt này.Đợi đến lúc Lý Hàn Y trở về tiểu viện, màn biểu diễn tài nghệ của Hoàng Dung và Diễm Linh Cơ cũng vừa vặn kết thúc.
"Ây dô, Đào Hoa, nàng đến muộn rồi, tiết mục đã diễn xong cả rồi."
"Hay là, hai nàng diễn lại lần nữa đi?"
"Nằm mơ!"
"Nghĩ hay nhỉ!"
Trần Bình An sờ sờ mũi, tiếc thật, hắn còn định bảo diễn lại để xem thêm lần nữa.
Từ lúc xem hai nha đầu này biểu diễn tài nghệ, hắn bỗng nhiên hiểu ra tại sao trên đời lại sinh ra mấy cái gánh ca múa.
Bởi vì xem quá đã mắt, so với mấy gánh hát bên ngoài quả thực không cùng một đẳng cấp.
Trần Bình An cầm ấm rót trà cho Lý Hàn Y, vừa ngẩng đầu lên lại phát hiện nàng có vẻ lơ đãng.
"Có tâm sự sao?"
Lý Hàn Y gật đầu: "Có chút chuyện phiền lòng."
Trần Bình An rót đầy chén trà cho nàng: "Nếu nàng muốn thì cứ kể ta nghe, dù không giải quyết được, cũng coi như trút được bầu tâm sự."
"Từ khi ta chào đời, gia tộc đã phải gánh vác một sứ mệnh. Cũng vì sứ mệnh ấy mà phụ thân và mẫu thân ta bỏ mạng, nay đám người kia lại tìm đến tận cửa."
Hoàng Dung và Diễm Linh Cơ đã rất hiểu chuyện mà lảng đi chỗ khác, nhường lại không gian riêng cho tên đại phôi đản và Lý tỷ tỷ.
Trần Bình An nhìn gương mặt thanh lãnh của nàng, hỏi: "Nàng không muốn tiếp tục gánh vác sứ mệnh này ư?"
Lý Hàn Y gật đầu.
"Nếu nàng đã không muốn, vậy không nhận là xong."
"Ta biết, chỉ là ta còn một đệ đệ, tính tình đệ ấy bộc trực đơn thuần, ta sợ..."
Trần Bình An ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Nàng sợ đệ đệ ngốc... khụ khụ, đệ đệ bộc trực đơn thuần của nàng bị bọn chúng lợi dụng, sau đó ép nàng phải nhận lấy sứ mệnh này?"
"Nếu bọn chúng trực tiếp lấy đệ đệ ra uy hiếp thì không sao, như vậy ta có thể danh chính ngôn thuận ra tay giết sạch bọn chúng."
Trần Bình An tiếp lời: "Nhưng đệ đệ nàng tính tình đơn thuần, bọn chúng sẽ lợi dụng điểm này để dụ đệ ấy vào tròng, từ đó ép nàng không thể không ra tay giúp đỡ."
"Không sai."
Bởi mới nói, mấy kẻ thích chơi mưu kế tâm can đều đen tối.
Trần Bình An lẩm bẩm: "Cậu đệ đệ này của nàng đúng là chẳng khiến người ta bớt lo chút nào."
Đúng là hố tỷ tỷ mà.
Lý Hàn Y lắc đầu: "Chuyện này không trách đệ ấy được, đệ ấy chỉ biết mình có một người tỷ tỷ, chứ không hề hay biết thân phận thật sự của ta."
Ái chà, câu chuyện vừa trắc trở vừa ly kỳ, làm hắn chỉ muốn bốc ngay một nắm hạt dưa ra cắn để hóng chuyện.
"Bọn chúng tính chuẩn việc nàng hết cách rồi. Thật sự không được thì nàng cứ bắt đệ đệ mình mang đến đây, để xem bọn chúng còn giở trò gì được nữa."
"Nhưng đệ đệ ta tính tình khá xốc nổi, ta sợ đệ ấy không chịu."
Trần Bình An cạn lời nhìn nàng: "Tỷ tỷ à, đến nước này rồi mà còn lo mấy chuyện đó, thời kỳ đặc biệt thì phải dùng thủ đoạn đặc biệt chứ."
Đôi khi tư duy của nữ tử và nam tử quả thật khác biệt. Trong hoàn cảnh này, Trần Bình An ưu tiên nghĩ đến kết quả chứ không phải quá trình.
Nhưng Lý Hàn Y lại bận tâm đến cảm xúc của đệ đệ, từ đó mà bỏ qua kết quả.
Chuyện này có chút giống mấy bộ tiểu thuyết nữ tần. Rõ ràng bản thân đã đạt đến đại thừa kỳ vô địch thiên hạ rồi, thế mà bị một con tiểu sư muội luyện khí kỳ hắt nước bẩn, lại không chịu một chưởng đập chết ả, ngược lại còn phải mở miệng tự chứng minh sự trong sạch, quả thực là vô lý hết sức.
"Nàng cứ việc tóm đệ ấy đến đây, nếu dám không nghe lời thì cứ tẩn cho một trận! Đánh đến khi nào chịu nghe lời thì thôi."
Lôi Vô Kiệt: Ta cảm ơn ngươi nhiều nha.
Lý Hàn Y quay đầu nhìn hắn: "Nếu ta mang đệ đệ đến đây, đám người kia cũng bám theo thì sao? Bọn chúng tìm ngươi gây rắc rối thì tính thế nào?"Trần Bình An tỏ vẻ dửng dưng: "Tuy ta không thích chuốc lấy phiền phức, nhưng không có nghĩa là ta sợ phiền phức. Nàng đã bước vào tiểu viện này, vậy thì chính là người một nhà. Người một nhà gặp nạn, cớ sao có thể khoanh tay đứng nhìn?"
"Người một nhà…"
"Trời cũng không còn sớm nữa, nha đầu Dung nhi kia cứ giục ta viết tiếp thoại bản mà ta vẫn chưa động bút. Ta đi viết thoại bản trước đây."
Nói xong, Trần Bình An ngáp dài một cái rồi bước ra khỏi tiểu viện.
Ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Trần Bình An, những lời hắn vừa nói cứ văng vẳng mãi trong tâm trí nàng.
Cúi nhìn lệnh bài Thanh Long hộ vệ trong tay, một luồng nội lực cuồn cuộn kiếm mang tức thì bao trùm lấy toàn bộ tấm lệnh bài.
Chỉ trong chớp mắt, lệnh bài đã hóa thành bột mịn.
Từ nay về sau, Lý gia không còn là Thanh Long hộ vệ gì nữa, cũng chẳng còn nửa điểm quan hệ với hoàng thất!
"Người một nhà sao?"
Khóe môi Lý Hàn Y khẽ cong lên, nàng khá thích "người nhà" này...