TRUYỆN FULL

[Dịch] Ta Tại Tổng Võ Nằm Ngửa, Nữ Hiệp Xin Tự Trọng!

Chương 21: Chẳng ai cản được ta ăn cơm!

Hắn lười giải thích, cứ để Hoàng Dung ở lại mua thức ăn, còn mình thì đi tìm chỗ bán bình rượu.

"Khách quan, ngài định mua bao nhiêu bình rượu?"

Trần Bình An khựng lại một chút, hắn cũng quên mất phần thưởng Kỳ Lân nhưỡng rốt cuộc có bao nhiêu. Lỡ mua ít quá lại không đủ đựng, chi bằng cứ mua nhiều một chút.

"Loại bình rượu nhỏ này, lấy cho ta năm mươi cái."

Kỳ Lân: ???

"Bao nhiêu cơ? Năm... năm mươi cái?"

Ông chủ tiệm bán bình rượu trợn tròn hai mắt.

Lão chưa từng vớ được mối làm ăn nào lớn đến vậy, bảo sao người ta cứ nói Thất Hiệp Trấn luôn là nơi tạo ra thần thoại.

"Ừm, ta có thể trả tiền ngay bây giờ, nhưng phải phiền ngươi giúp ta chuyển về nhà."

"Chuyện này không thành vấn đề." Ông chủ tiệm dùng tay áo lau mồ hôi trên trán: "Chỉ là bổn tiệm không có sẵn nhiều hàng đến vậy, hay là công tử đổi sang bình rượu lớn nhé?"

Trần Bình An ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu nói: "Cũng được, gói hết tất cả bình rượu nhỏ lại cho ta, sau đó lấy thêm mười cái bình rượu lớn, mười cái hồ lô rượu và hai mươi cái chén rượu nhỏ."

Dứt lời, hắn móc trong ngực áo ra một nén bạc nặng mười lượng.

"Chừng này đủ chưa?"

Chủ tiệm thấy bạc, hai mắt lập tức sáng rực lên, vội vàng gật đầu: "Đủ rồi, đủ rồi."

Để lại địa chỉ xong, hắn xoay người rời đi.

Tiếp theo, chỉ cần đợi người ta chuyển đống bình rượu này về nhà là xong.

Đến chợ, hắn thấy Hoàng Dung đã mua xong một giỏ thức ăn, dáng vẻ xinh xắn đứng bên đường đợi mình.

Cảnh tượng này vô cùng lãng mạn, nếu đổi thành trang phục học đường hiện đại, đây tuyệt đối là một bộ phim tình cảm thanh xuân ngọt ngào nhưng không kém phần cẩu huyết.

Đừng hỏi tại sao chuỗi từ miêu tả lại dài dòng như vậy, hỏi tức là chưa từng xem qua phim truyền hình bao giờ.

Về đến nhà, Hoàng Dung lập tức chui vào bếp tất bật nấu nướng.

Có lẽ vì đã đến giờ ăn cơm, Lý Đào Hoa cũng quay lại tiểu viện.

"Về rồi à."

Trần Bình An nằm trên ghế bập bênh, vẫy vẫy tay với nàng.

Lý Đào Hoa gật đầu. Nàng ra ngoài vốn định tìm kiếm vị cao nhân kia, kết quả dò la một hồi lại chẳng thu hoạch được gì.

Chắc hẳn vị cao nhân kia không muốn gặp mặt nàng.

Lý Hàn Y cũng không để trong lòng, rất tự nhiên đi tới chiếc ghế bập bênh bên cạnh nằm xuống.

Quả nhiên, chỉ có ở nơi này nàng mới có thể hoàn toàn buông bỏ cảnh giác, chân chính tận hưởng cuộc sống.

Nàng nghiêng đầu nhìn Trần Bình An đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh: "Ngươi ngày nào cũng thế này, không thấy nhàm chán sao?"

"Không hề, ta đang tận hưởng cuộc sống, sao có thể nhàm chán được?"

"Thời gian của mỗi người đều như nhau, đâu nhất thiết cứ phải làm mấy việc được coi là có ý nghĩa thì mới không gọi là nhàm chán."

"Giống như ta đây, ngươi xem, ngày nào ta cũng nằm ườn ra đó, nhưng theo ta thấy, đây chính là thái độ của ta đối với cuộc sống. Ta tận hưởng những ngày tháng bình yên như thế này."

"Giống như Đoàn Đoàn vậy, phần lớn thời gian nó đều ngủ, nhưng đó là cách sống của nó, nó rất thích như thế. Đúng không, Đoàn Đoàn?"

"Ngao ô~"

Đoàn Đoàn đang nằm trên bụng hắn kêu lên một tiếng, chỉ là sau khi chạm phải ánh mắt của Lý Hàn Y, nó lập tức rụt rè kêu "ô ô" vài tiếng nho nhỏ.

Trần Bình An cạn lời: "Cái dạng như mi mà cũng đòi gọi là Bạch Hổ, chi bằng đổi tên thành mèo Tom cho xong, nhát cáy."

Lý Hàn Y gật đầu: "Ngươi nói cũng có lý. Cách sống của mỗi người không giống nhau, quả thực không nên dùng tiêu chuẩn của mình để phán xét người khác."Trần Bình An lộ vẻ mặt đầy hài lòng: "Ngươi có thể hiểu được những đạo lý này, chứng tỏ ngươi đã nghe lọt tai lời ta nói."

Lý Hàn Y hơi ngẩn ngơ, sao tự dưng lại cảm thấy tên này có chút giống sư phụ nhỉ.

"Đến giờ ăn rồi!"

Vèo!

Trước mắt Lý Hàn Y chợt lóe lên một cái bóng đen, thứ quái gì vừa chạy ngang qua vậy?

Nàng ngoảnh đầu nhìn lại, Trần Bình An đã ngồi chễm chệ trước bàn ăn, tay cầm đũa trong tư thế sẵn sàng xuất kích.

Lý Hàn Y thấy hơi buồn cười, mới giây trước hắn còn làm như một vị đạo sư giảng giải triết lý nhân sinh cho nàng, giây sau đã hóa thân thành một thùng cơm háu đói.

"Lý cô nương đừng ngẩn người ra đó nữa, mau tới ăn cơm đi."

Tục ngữ có câu, ăn uống không tích cực, đầu óc ắt có vấn đề.

Hiển nhiên, Trần Bình An là một người có đầu óc vô cùng bình thường.

Để có thể nhanh hơn người khác một bước, hắn thậm chí còn dùng cả Túng Ý Đăng Tiên Bộ trong Thánh Tâm Quyết.

Đây là một môn khinh công trong Thánh Tâm Quyết, sau khi tu luyện tới cảnh giới đại thành còn có thể đạt được hiệu quả "súc địa thành thốn", quả thực tiêu sái vô cùng.

Hắn có cơ sở để nghi ngờ, năm xưa Đế Thích Thiên sáng tạo ra môn khinh công này hoàn toàn chỉ để ra oai mà thôi.

Nhưng mấy chuyện đó đều không quan trọng, quan trọng nhất lúc này chính là đánh chén.

Đợi mấy người đều đã an tọa, Trần Bình An vừa mới cầm đũa lên, chuẩn bị gắp miếng thịt kho tàu.

Cốc! Cốc! Cốc!

Tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên khiến khóe miệng Trần Bình An giật giật. Hắn gắp vội miếng thịt kho tàu nhét vào miệng, lúng búng nói: "Các ngươi cứ ăn trước đi, ta ra mở cửa."

Hắn vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa, làm gì có ai lại đi quấy rầy lúc người ta đang ăn cơm chứ, chẳng lẽ muốn đến ăn chực uống chùa sao?

Rầm rầm rầm!

Thùng thùng thùng!

Trần Bình An mặt mày đen lại: "Đến đây, đến đây, đòi mạng à."

Kẻ nào mà chẳng biết xót cánh cửa nhà hắn thế không biết, đây chính là hồng mộc thượng hạng đấy, gõ hỏng thì tính sao.

Cánh cửa vừa mở ra.

"Ôi trời đất ơi, lão Trần, sao bây giờ ngươi mới chịu mở cửa vậy."

Ngoài cửa, Quách Phù Dung mang dáng vẻ hớt ha hớt hải nói với hắn.

"Ai đốt nhà ngươi hay sao mà trông cuống cuồng lên thế."

Quách Phù Dung trừng mắt lườm hắn một cái: "Phi! Nhà ta vẫn đang yên lành nhé, có việc gấp mới phải tìm ngươi."

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

"Khách điếm vừa có một người tới, hình như bị trọng thương sắp không qua khỏi rồi, chưởng quầy bảo ta sang gọi ngươi qua xem thử."

"Hừ, chưởng quầy nhà các ngươi thật sự coi ta là cu li miễn phí rồi đúng không."

Miệng thì càu nhàu vậy thôi, nhưng Trần Bình An vẫn nhanh chóng quay vào nhà xách hòm thuốc lên.

"Tên đáng ghét, huynh không ăn nữa à?"

"Các muội cứ ăn trước đi, chỗ Đồng chưởng quầy có một bệnh nhân cần ta qua xem thử."

Đi đến cửa, hắn còn ngoái đầu lại dặn dò: "Nhớ chừa lại cho ta một phần đấy!"

"Biết rồi!"

Trần Bình An xách hòm thuốc đi sang khách điếm đối diện. Lúc này đang đúng giờ cơm trưa, trong quán khách khứa đã ngồi chật kín.

Chuyện này còn phải nhờ công của nha đầu Hoàng Dung kia. Nàng chỉ tùy tiện chỉ điểm cho Lý Đại Chủy vài chiêu, lập tức khiến việc buôn bán của quán tốt lên gấp mấy lần so với trước kia.

Mấy ngày nay, miệng Đồng Tương Ngọc cười ngoác đến tận mang tai, sắp thành "liệt khẩu nữ" luôn rồi.

"Lão Trần, ngươi đến rồi! Người đó đang ở hậu viện, hình như sắp không trụ nổi nữa rồi."

Nghe vậy, Trần Bình An cũng không dám chậm trễ, lập tức rảo bước đi về phía hậu viện.

"Bên này, bên này."

Vừa đẩy cửa bước vào, hắn đã thấy Bạch Triển Đường và Đồng Tương Ngọc đang mang vẻ mặt đầy lo lắng, chằm chằm nhìn tên ăn mày nằm trên giường.

"Bình An, cuối cùng ngươi cũng đến rồi, mau vào xem thử đi, hắn hình như sắp không xong rồi.""Để ta xem."

Bước nhanh đến bên giường, nhìn tên ăn mày đang nằm đó, lúc này hơi thở của y đã vô cùng yếu ớt, chỉ còn thoi thóp một hơi tàn níu giữ mạng sống.

Trần Bình An không dám chậm trễ, lập tức tung Quỳ Hoa điểm huyệt thủ phong bế huyệt đạo quanh vết thương của y, ngăn không cho chút sinh cơ cuối cùng tiêu tán.

"Quỳ Hoa điểm huyệt thủ còn có thể dùng như vậy sao?"

Bạch Triển Đường không ngờ tuyệt học của mình lại có ngày được dùng để cứu người.

"Đừng ngây người ra đó nữa, mau đỡ y dậy để ta còn thi châm."

"À, ừ."

Đợi Bạch Triển Đường đỡ người dậy xong, Trần Bình An lập tức bắt đầu thi châm.

"Không cần cởi y phục sao?"

Trần Bình An sa sầm mặt nhìn Bạch Triển Đường: "Chẳng lẽ lão Bạch ngươi có sở thích đặc biệt gì sao?"

"Ta thấy tên này cũng mi thanh mục tú, dáng vẻ thư sinh trắng trẻo, rất hợp với lão Bạch ngươi đấy."

"Thôi đi, trước kia ngươi chữa trị cho Diễm cô nương chẳng phải cũng cần cởi y phục sao, ta chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi mà."

Nói xong, hắn còn chột dạ liếc nhìn Đồng Tương Ngọc, chỉ sợ nàng hiểu lầm mình có sở thích lệch lạc.