Giờ Dần.
Cầm năm vạn lượng ngân phiếu trong tay, Trần Bình An cười ngây ngô đầy hớn hở.
Ta kiếm được tiền rồi, kiếm được tiền rồi, không biết phải tiêu thế nào đây.
Lý Hàn Y nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hắn, có chút buồn cười nói: “Chỉ là một chút tiền thôi mà, có cần phải vui vẻ đến vậy không?”
Trần Bình An tỏ vẻ không phục: “Cái gì gọi là một chút tiền chứ? Đây là tiền ta dựa vào trí tuệ của mình mà kiếm được đấy nhé.”
