Không hiểu vì sao, Ninh Trung Tắc cứ cảm thấy ánh mắt của vị thiếu hiệp trước mặt nhìn bà có chút lạ.
Không phải kiểu dâm tà, mà giống như... kính trọng?
Thật kỳ quái, chẳng lẽ thanh danh của ta đã vang xa đến vậy?
“Thì ra là Ninh nữ hiệp, cửu ngưỡng cửu ngưỡng.”
Ninh Trung Tắc khẽ cười: “Thiếu hiệp quá khen.”
