Xuân hoa thu nguyệt, đó là đề mục bốn chữ mà ông chủ đưa ra.
Với Vương Ngữ Yên mà nói, đề này không quá khó. Chẳng bao lâu, nàng đã viết xong bốn câu thơ, vừa khéo ứng với từng chữ một.
Chữ cuối cùng.
“Cô nương, chữ cuối này lấy duyên làm đề.”
Duyên?
