“Ừm... y phục của nàng cũng phải thay đi một chút.”
Yêu Nguyệt cúi đầu nhìn bộ đồ trên người, hỏi: “Ta cũng phải thay?”
Trần Bình An trợn trắng mắt: “Đương nhiên rồi. Nàng mặc nguyên một thân cung trang, lại còn khí chất nổi bật, dung nhan như thế, ai mà chẳng nhận ra nàng là cung chủ Di Hoa cung chứ.”
“Được thôi.”
Nể tình tên này nói năng cũng dễ nghe, nàng miễn cưỡng thay sang một bộ váy dài màu trắng bình thường, lại đeo thêm một tấm khăn che mặt.
