Màn đêm buông xuống.
Mùa tuyết đã đến, trời cũng ngày một tối nhanh hơn.
Sau cả một buổi chiều nô đùa ném tuyết, mọi người rốt cuộc cũng xả hết tinh lực, ai nấy đều rúc trong nhà gỗ, nằm ườn ra nghỉ ngơi.
“Đại phôi đản, tối nay ăn gì vậy?”
“Như mọi khi...” Trần Bình An chợt nhớ ra, hôm nay hình như là ngày đông chí.
