Sau khi dùng bữa.
Trần Bình An nhìn ra sân viện, lúc này mặt đất đã phủ một lớp tuyết mỏng, đất trời cũng như khoác thêm một tầng trắng xóa.
Tuyết rơi lên mặt, chỉ để lại cảm giác lành lạnh.
“Thanh Điểu, pha giúp ta một ấm trà.”
“Vâng.”
Sau khi dùng bữa.
Trần Bình An nhìn ra sân viện, lúc này mặt đất đã phủ một lớp tuyết mỏng, đất trời cũng như khoác thêm một tầng trắng xóa.
Tuyết rơi lên mặt, chỉ để lại cảm giác lành lạnh.
“Thanh Điểu, pha giúp ta một ấm trà.”
“Vâng.”
Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.
* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng
Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất