“Hề hề… Ta còn tưởng là ai, thì ra là ngươi.”
Ngay khoảnh khắc nhận ra Liễu Thanh Phong, Diệp Thanh phá lên cười khằng khặc âm hiểm, ánh mắt tràn ngập vẻ ngạo mạn.
“Một con chó mất chủ mà bây giờ cũng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta sao? Đúng là nực cười…”
Nhìn bộ dạng điên cuồng của Diệp Thanh, ai nấy đều hoang mang, đưa mắt nhìn nhau.
“Người đó là ai vậy?”
