“Ha ha…”
Nghĩ đến đây, Cơ Như Nguyệt không nén được nụ cười, bật cười sảng khoái.
Nàng trước nay không hề giả tạo, muốn cười thì cười, cũng không câu nệ lễ nghi như các tiểu thư thế gia, dù sao ở nhà… phụ thân nàng cũng chưa từng yêu cầu nàng phải tuân thủ lễ nghi gì.
“Nữ nhi ngoan, mau lại đây…”
Thấy ánh trăng chiếu rọi, Cơ Như Nguyệt hưng phấn vẫy tay. Trên con đường ánh sáng do nguyệt quang tạo thành, Minh Nguyệt từng bước chậm rãi đi tới.
