“Các ngươi... các ngươi định bắt ép hoàng tử hay sao?”
Tiêu Vạn Xương lại xoay người, gào về phía Tiêu Vạn Bình: “Ngươi đúng là tên điên! Dù ngươi là hầu gia, dám đối xử với ta như vậy, lẽ nào không sợ phụ hoàng giáng tội?”
“Ngươi giết hai người của ta, còn đập phá hầu phủ và Túy Tiên Lâu đến tan hoang. Bản hầu mới là kẻ bị hại. Phụ hoàng đã hạ chỉ bảo ngươi tới tận cửa tạ lỗi, cho dù ta đánh gãy tay chân ngươi để xả giận, e rằng phụ hoàng nhiều lắm cũng chỉ quở mắng vài câu thôi.”
Tiêu Vạn Bình cố ý buông lời hăm dọa.
“Ngươi dám?” Tiêu Vạn Xương giận dữ quát lớn.
