“Con sói mà chủ tử nhắc tới, chính là Khương Di Tâm?”
“Ừm. Người này thoạt nhìn hiền lành vô hại, nhưng thực chất thủ đoạn chỉ kém Khương Bất Huyễn. Nàng ta đến Đại Viêm, tuyệt chẳng phải chuyện tốt lành gì.”
Uống một ngụm canh, giọng hán tử vẫn bình thản như nước.
“Cảnh đế không thể không nghĩ tới điểm này, chỉ là ông ta có phần hiếu đại hỉ công, tự cho rằng chuyện hòa thân có thể giúp Đại Viêm lập uy trước thiên hạ, lại còn có thể nắm Khương Di Tâm trong lòng bàn tay.”
“Cảnh đế quả thực có chút thủ đoạn, huống hồ còn có Thần Ảnh ty và Đại lý tự, hẳn Khương Di Tâm cũng khó làm nên sóng gió gì.” Tuyên phi nói ra suy nghĩ của mình.
