Cuối cùng, hắn nhìn sang quỷ y.
Thấy quỷ y khẽ lắc đầu với mình, Tiêu Vạn Bình thở dài.
“Thôi vậy, cho bọn họ ít tiền, bảo bọn họ rời khỏi đế đô, đi càng xa càng tốt. Nếu còn dám xuất hiện nữa, giết không tha.”
Tiêu Vạn Bình nâng chén trà, khẽ nhấp một ngụm.
“Được, ta đi làm ngay.”
