Lời này vừa dứt, mắt Cảnh đế tức thì sáng bừng.
“Liễu đại nhân, chẳng hay lời ấy là có ý gì?” Bùi Khánh chắp tay hỏi.
Liễu Thừa Khôn là binh bộ thượng thư, dĩ nhiên thèm muốn kỹ nghệ của Ngô Dã đã lâu.
Ông ta không nhanh không chậm, ung dung đáp: “Bệ hạ, vi thần nghĩ rằng, nếu có thể nhân vụ án này tìm ra kỹ nghệ thất truyền của Ngô Dã, vậy thì Đại Viêm ta còn gì phải sợ lũ giặc Bắc Lương kia nữa.”
“Đúng vậy, lời Liễu đại nhân rất có lý.”
