Sau khi chìm vào đặc thù không gian, Trần Vũ đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để đón nhận sự giày vò của mộng cảnh.
Cứ ngỡ lần này cũng giống như trước, dùng đủ mọi cách để hành hạ bản thân, nhưng lần này lại hoàn toàn khác biệt.
Hắn không còn cảm nhận được sự tồn tại của nhục thân nữa.
Cảm giác này vô cùng huyền diệu. Trước đây khi bị kéo vào mộng cảnh cùng với nhục thân, hắn vẫn có thể cảm nhận được bản ngã.
Nhưng bây giờ, hắn cảm thấy nhục thân đã bị tước đoạt, nguyên thần dường như hòa làm một với toàn bộ không gian, mang lại một cảm giác vô cùng kỳ quái.
