Từ dưới lòng đất trở lại mặt đất, Lý Ngôn vẫn chưa hoàn hồn sau cú chấn động vừa rồi.
Khép mắt lại, hắn vẫn cảm thấy mình đang ở sâu bốn mươi bốn mét dưới lòng đất, trong chốn biệt lập với thế gian ấy, lắng nghe thanh âm của người sắt.
Hàng chục triệu người sắt bị vứt bỏ ở nơi đó, tư duy của chúng liên kết với nhau bằng một phương thức mà hắn không sao lý giải nổi, mà thanh âm kia chính là tiếng điện lưu chuyển không ngừng mỗi khi chúng suy nghĩ.
Lý Ngôn không biết chúng đang trò chuyện điều gì, nhưng tất cả người sắt sau khi bị phế bỏ đều sẽ hòa vào đó, chìm xuống thế giới rộng lớn, trầm mặc, tựa như vòng tay của mẫu thân.
Chúng còn sống.
