Nhấp chén trà do Trần Vũ mang tới, Nghiêm Đại Chủy phát hiện bầu không khí ở đây có chút kỳ quặc.
Hắn cứ có cảm giác những ánh mắt lén lút liếc về phía Trần tổng đều ẩn chứa một sự kỳ lạ, như thể muốn nói "ta biết tỏng rồi".
Ngay cả chính Trần tổng cũng đang soi gương với vẻ mặt đầy kinh ngạc, khiến khung cảnh càng thêm quái dị.
Có điều, Thiên Nguyên vốn là nơi địa linh nhân kiệt, ai bước ra từ đó cũng đều rất kỳ quặc, nếu gặp người bình thường, trái lại hắn còn không quen.
Đặc biệt là khi ở ngoài cửa, hắn còn thấy một người đàn ông trung niên sún răng đang đứng gọi điện, vừa gọi vừa khóc. Chắc mẩm là định đến đây gây sự nhưng lại bị trị cho một trận, bây giờ không biết phải làm thế nào.
