Sau một hồi gập ghềnh, hai người cuối cùng cũng tới được Thiên Nguyên.
Nhìn con đường chạy dọc nam bắc trước mặt, Hứa Du Nhiên tiếc nuối nói: “Tương phùng là duyên, nhưng duyên phận của chúng ta quả thật ngắn ngủi quá. Nói thật, quen biết ngươi ta rất vui, vì trước giờ ta chưa gặp miếu chúc nào hợp tính như vậy.”
“Mới có mười lăm phút thôi mà,” Viêm Diệp bất đắc dĩ đáp. “Với lại, nếu không phải ngươi cứ đòi đi sai đường thì chúng ta đã không chậm trễ thế này.”
“Vậy sao? Nhưng trắc trở cũng là một hương vị của cuộc đời mà.”
“Sao ngươi không nói xem trắc trở này là do đâu!”
