Trước mắt là một màu đen kịt, hệt như tâm trạng của Miêu Khinh Vũ lúc này.
Nàng cảm thấy cơ thể mình tê dại, đầu óc như chiếc ti vi mất tín hiệu, bên trong toàn là hạt nhiễu và tạp âm.
Đây là cái quái gì vậy!
U ám quá đi!
Sau khi cảm giác kinh hoàng ban đầu dần tan biến, một nỗi sợ hãi muộn màng khác lại ập đến như thủy triều, khiến nàng không khỏi nghĩ đến một chuyện:
