Ngay khoảnh khắc Thái Hư chi môn đóng lại, Trần Mặc Bạch nhìn sang Thanh Nữ, nước mắt nàng đã tuôn rơi không ngừng.
"Được rồi, được rồi, đã đến giây phút cuối cùng, phu thê chúng ta cứ mỉm cười mà đối mặt thôi."
Trần Mặc Bạch nắm chặt tay Thanh Nữ, điềm nhiên đối mặt với sự tịch diệt sắp ập đến.
Đối với hắn mà nói, ngay khoảnh khắc quyết định ở lại, đạo tâm đã hoàn toàn viên mãn.
Cả cuộc đời Trần Mặc Bạch hắn, mỗi một lựa chọn trước ngã rẽ vận mệnh đều không chút thẹn với lòng.
