“Nhớ kỹ cho ta, ngươi chỉ là một kẻ khách qua đường trong sinh mệnh vô tận của ta mà thôi. Có thể khiến ta ghi nhớ, đối với ngươi đã là vinh hạnh vô thượng rồi.”
Nói xong những lời này, Bạch Quang cũng cảm thấy mình nói hơi nhiều. Nếu còn tiếp tục, e rằng sẽ bại lộ thân phận. Nàng vươn tay xé toang một vết nứt hư không ngay trong Ngọc Bình tiểu giới.
Ngân quang lóe lên, Bạch Quang thu hồi diệt đạo thiên phủ, xoay người bước vào vết nứt hư không rồi biến mất trước mắt Trần Mặc Bạch.
Nhìn theo bóng lưng nàng, Trần Mặc Bạch vươn tay ra, muốn nói lại thôi. Nhưng tay mới đưa ra được một nửa, hắn đành thở dài một tiếng rồi thu về.
“Haiz, oan oan tương báo đến bao giờ mới dứt, người một nhà sống yên ổn qua ngày không được sao?”
