Dứt lời, vị tiên nhân cung kính nâng ngọc sách trên tay, đưa về phía Trần Mặc Bạch.
“Tâm ma huyễn cảnh này của ngươi cũng ra dáng lắm.”
Trần Mặc Bạch thấy vậy không khỏi tấm tắc khen ngợi. Bởi lẽ với cảnh giới hiện tại của hắn, hắn vẫn không thể nhìn ra chút sơ hở nào của vị tiên nhân trước mắt. Dù xét ở phương diện nào, mọi thứ đều chân thật vô cùng.
“Tiểu hữu khéo đùa, xin hãy tiếp chỉ.”
Nghe vậy, sắc mặt vị tiên nhân kia khẽ cứng lại, nhưng dường như nghĩ tới điều gì, y nhanh chóng lấy lại nụ cười, hai tay nâng cao hơn một chút, ra hiệu cho Trần Mặc Bạch nhận lấy.
