Trần Mặc Bạch mỉm cười nói với Trác Mính. Nghe vậy, nàng cũng nhớ lại những ngày tháng gian nan vất vả trị sa thuở ban đầu, trên gương mặt bầu bĩnh thoáng hiện nét hồi ức.
"Sư tôn, trước đó đồ nhi cảm nhận được thương mang đại địa phía Vô Biên sa hải đang ai oán, sau lại nghe tin nơi ấy xảy ra địa chấn. Vì không thể rời đi, đồ nhi đành nhờ Thủy Đức sơn chủ đi thám thính giúp..."
Trác Mính thuật lại tình hình mình nắm được. Trần Mặc Bạch khẽ gật đầu, sau đó hỏi mượn bản mệnh pháp khí của nàng.
"Vạn Vật Phúc Đức đỉnh là thổ hành chí bảo. Nếu chuyến này đến Vô Biên sa hải gặp được chân linh yêu thú thượng cổ ẩn nấp sâu trong lòng đất, chắc chắn cũng là thổ hệ chân linh. Vi sư sẽ thu nó vào trong đỉnh, xem thử có thể giúp con nâng cấp bảo vật này lên lục giai hay không."
Trần Mặc Bạch đã luyện chế lục giai Huyền U kiếm cho Lạc Nghi Huyên, nên đối với người đệ tử luôn cần cù chăm chỉ này, đương nhiên cũng phải ban cho đãi ngộ tương xứng.
