Sau khi đại sư huynh Nhất Tinh lên tiếng, tam sư huynh mặc áo choàng đen tóc bạc dường như có chút không vừa mắt thanh niên tóc đỏ, lạnh lùng hừ một tiếng rồi quở trách.
“Luân Hồi, ngươi chẳng qua vào Tử Tiêu cung sớm hơn ta nên được lợi, ngồi ở hàng đầu mà thôi. Hôm nay ta đã hợp đạo, đúng lúc muốn lĩnh giáo tiên thiên sinh tử đại đạo của ngươi.”
Nào ngờ thanh niên tóc đỏ lại không hề nể mặt tam sư huynh chút nào, cười lạnh đáp trả.
Trần Mặc Bạch lúc này mới biết, hóa ra đạo hiệu của tam sư huynh là “Luân Hồi”.
“Hay, hay lắm! Sau khi sư tôn siêu thoát, ngươi cũng không còn coi Tử Tiêu cung ra gì nữa rồi. Hôm nay thân là sư huynh, ta sẽ dạy dỗ ngươi một trận cho ra trò.”
