"Linh mạch nơi đây đã tan rã, nếu muốn bố trí trận pháp ngăn biển, chỉ có thể dùng đến một lượng lớn linh thạch mới được..."
Trần Mặc Bạch nghe Trác Mính nói xong, kiểm tra một lượt rồi bắt đầu suy nghĩ nên dùng phương pháp nào để khai phá vùng đất này.
"Vậy thì có chút lợi bất cập hại, tốn kém quá nhiều."
Trác Mính lập tức lắc đầu, nàng dùng Địa Mẫu ấn cảm nhận một chút, biết được linh mạch nơi Kim Ô tiên thành vốn có diện tích vô cùng rộng lớn, gần như hơn nửa vùng ven biển Đông Di đều nằm trong đó. Mà tất cả những thứ này, bây giờ đều đã theo Thái Dương thần thụ gãy lìa, bị nhấn chìm trong Huyền hải.
Nếu muốn dùng trận pháp bao phủ một khu vực lớn như vậy để ngăn cách nước biển, mỗi năm sẽ cần một con số linh thạch khổng lồ, thu hoạch từ việc trồng trọt căn bản không thể bù đắp được khoản đầu tư này.
