Từ Hân Di nói xong, trong phòng lạnh bỗng im phăng phắc.
Hứa Nặc nhìn chiếc hộ thân phù trên bàn, nhìn cái lỗ đạn ở giữa, mắt cô bất giác cay lên.
Cô vẫn luôn nghĩ, đó chỉ là trùng hợp.
Là may mắn.
Là tấm lòng của thầy dành cho cô, một món quà được chuẩn bị rất kỹ.
