Thấy Tô Vân Chu cười dê xồm rồi chìa tay ra, Hứa Nặc lập tức cười khẩy.
“Hừ.”
Bóng người cô khẽ lóe lên.
Động tác nhanh như ma quỷ, còn nhanh hơn hồi ở căn cứ huấn luyện bên Nhật Bản không biết bao nhiêu lần.
Những năm qua ở Hương Bang, cô đâu có ngồi không. Ngày nào cũng đều như vắt chanh, tập đủ hai tiếng, từ súng ống, cận chiến đến kỹ thuật ám sát, chẳng bỏ món nào.
