Tô Vân Chu cười:
“Lưu hội trưởng nói vậy là sai rồi. Chẳng lẽ ông chưa từng nghe Lao Tử nói: ‘Sở dĩ ta có nỗi lo lớn, là vì ta còn mang thân này; đến khi không còn thân nữa, ta còn lo gì đây?’”
Hắn dừng một chút, nhìn Lưu Nhược Phi:
“Ông chấp vào danh tướng, chấp vào tiên nhân phàm nhân, chấp vào chân giả hư thực, vậy thì làm sao kiến đạo được?”
Lưu Nhược Phi liên tục gật đầu xưng phải, nhưng vẫn không dám đứng dậy.
