Chương 300: Về Đại Lý
Tô Vân Chu nghe thấy, lập tức lao tới bên giường:
“Minh Nguyệt, cuối cùng em cũng tỉnh rồi!”
“Lão đại thúc, sao em không cử động được? Em chết rồi à?”
Giọng cô phiêu phiêu, như vọng lại từ một nơi rất xa, lại như ở ngay bên tai. Trong đó có chút mơ hồ như đang mộng du, cũng có cả sự hoang mang của người vừa thoát chết.
