Hư ảnh của Tô Vân Chu phiêu bên cạnh cô, nhìn A Trác pha trà một cách thành thạo rồi cảm thán:
“Không chỉ em lớn lên đâu, cô ấy cũng chín chắn hơn rồi.”
Thẩm Minh Nguyệt không đáp.
Cô chỉ ngồi im ở đó, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng xuyên qua lớp kính, nhảy nhót trên gương mặt cô, phác lên đường nét nghiêng tinh tế hơn năm năm trước, nhưng cũng gầy hơn năm năm trước.
