“Keng ——!”
Tiếng chuông ngân vang như rồng gầm, xuyên thấu cả tầng mây!
Vô số dải ruy băng vàng rực trút xuống như thác, nhuộm cả sàn giao dịch Nasdaq thành một biển vàng rực rỡ huy hoàng.
Tiếng vỗ tay và reo hò vang lên như sấm rền sóng cuộn, tưởng chừng muốn lật tung cả mái vòm. Vô số ánh mắt cuồng nhiệt đổ dồn về phía bóng dáng phương Đông ấy.
Khoảnh khắc này, những con số màu xanh lá nhảy múa điên cuồng trên màn hình phía sau cô, đại diện cho giá trị vốn hóa hàng tỷ, thậm chí hàng chục tỷ đô la trong tương lai, và hơn hết, nó tượng trưng cho Lễ đăng quang của Nữ thần thương trường!
Cô là một Nữ hoàng hoàn toàn xứng đáng, đứng trên đỉnh cao thương trường toàn cầu, nhận lấy sự sùng bái của vạn người.
Thế nhưng.
Ngay tại đỉnh cao vinh quang tột đỉnh này, vị Nữ hoàng vừa chinh phục Phố Wall ấy lại có chút bướng bỉnh mà khẽ nghiêng đầu, bí mật né tránh mọi ống kính, giấu đi biểu cảm chân thật nhất của mình vào trong bóng tối.
Cô hướng về khoảng không mà chỉ mình cô cảm nhận được, nơi có sự tồn tại đã đồng hành cùng cô suốt cả năm tháng thanh xuân. Dùng cạn chút sức lực cuối cùng, giọng cô cất lên nhẹ bẫng như một tiếng thở dài, nhưng lại mang theo sự yếu đuối và cố chấp đến đau lòng:
“Bạo Quân… anh đã thấy hết rồi chứ?”
“Từng bước anh yêu cầu, em đều đã làm được.”
“Mọi thử thách anh đặt ra, em đều đã vượt qua.”
“Giờ thì… đến khi nào anh mới chịu thực hiện lời hứa, thật sự đến bên em đây?”
Giọng cô khẽ run rẩy, nhưng lại vô cùng kiên định:
“Em tình nguyện… dâng hiến tất cả những gì em có, mọi vinh quang, cùng với trọn vẹn linh hồn này… cho anh.”
“Anh, là Vị thần duy nhất mà em tín ngưỡng.”
Một giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng thoát khỏi mọi kìm nén, lặng lẽ lăn dài.
Trước màn hình, Tô Vân Chu nhìn cô gái ấy - người đang ở khoảnh khắc thành công tột đỉnh lại hướng về cõi hư không bộc lộ sự yếu đuối và mong chờ, nước mắt hắn đã rơi đầy mặt từ lúc nào.
Hắn luống cuống vớ lấy tờ khăn giấy, lau vội những giọt nước mắt đang tuôn trào, miệng chửi rủa lộn xộn:
“Tổ sư thằng thiết kế game! Thần kinh à! Không phải chỉ là một cái game rách thôi sao? Làm cái trò sướt mướt này làm gì? Nhất định phải bắt ông đây khóc cạn nước mắt mới cam lòng đúng không?! Mẹ kiếp… Tối nay bị cắm sừng, bị hiện thực vùi dập thê thảm ông đây còn chẳng thèm rơi một giọt nước mắt, giờ thì hay rồi… lại vì một nhân vật ảo mà khóc lóc thảm hại như một con chó…”
Bởi vì hắn tỉnh táo hơn ai hết, và cũng tuyệt vọng hơn ai hết — hắn vĩnh viễn không thể xuất hiện trước mặt cô.
Khoảng cách giữa hắn và cô không phải là ngàn sông vạn núi, thậm chí cũng chẳng phải ngàn năm vạn năm, mà là một lằn ranh không thể vượt qua giữa hai chiều không gian hoàn toàn khác biệt.
Hắn ngửa đầu, mang theo vẻ bất cần như muốn trút giận mà nốc cạn lon bia không biết là thứ mấy trong tối nay, cố gắng dùng cồn để làm tê liệt đi nỗi đau xé lòng ấy.
【Ting!】
Một tiếng thông báo hệ thống trong trẻo nhưng lạnh lùng vô cảm vang lên từ loa!
【Điểm sức hút tổng hợp của Lâm Nhược Huyên đã ổn định vượt mốc 90, thiên phú ẩn ‘Ông trùm thương trường’ đã kích hoạt đạt 90%!】
【Sự kiện ‘Lễ đăng quang của Nữ thần thương trường’ của Lâm Nhược Huyên đã hoàn thành!】
【Tổng kết phần thưởng: 10.000 Thương thành tệ, Cửa hàng hệ thống chính thức mở khóa!】
【Bạn có thể để lại cho cô ấy một lời chúc phúc cuối cùng, sau đó hệ thống sẽ tải dữ liệu mục tiêu bồi dưỡng tiếp theo: Tống Giai Như. Thiên phú ẩn: Thiên Lại Chi Âm. Có muốn tiến hành ngay không?】
Một chuỗi thông báo hệ thống không chút cảm xúc vang lên liên tiếp như một lời phán quyết cuối cùng.
Giây tiếp theo, hình ảnh trên màn hình đột ngột thay đổi!Bóng dáng rực rỡ chói lọi của Lâm Nhược Huyên, cùng với khung cảnh sàn NASDAQ phồn hoa náo nhiệt, ruy băng vàng bay lợp trời phía sau, ngay lập tức thu nhỏ lại. Cuối cùng, nó biến thành một bức ảnh xem trước nằm im lìm ở góc giao diện chính, hệt như một tiêu bản bị niêm phong.
Bên cạnh đó, một khung xem trước mới nổi lên. Hình bóng một thiếu nữ hoàn toàn xa lạ xuất hiện, kèm theo dòng chú thích ba chữ — Tống Giai Như.
Ca hậu Tống Giai Như sao?
Tô Vân Chu chẳng mảy may hứng thú, hắn chỉ muốn tìm lại Lâm Nhược Huyên của riêng mình.
Hắn điên cuồng nhấn vào bức ảnh xem trước giờ đã chuyển sang màu xám xịt kia.
Thế nhưng, hình ảnh hiện ra lại khựng cứng ở khoảnh khắc cô gõ chuông, giữa màn mưa ruy băng vàng rơi rợp trời. Nó giống như một viên hổ phách vĩnh cửu, chẳng thể tiến thêm dù chỉ một giây.
…Kết thúc rồi sao?
Cứ thế này… mà kết thúc rồi à?
“Cái thiết lập chó má gì thế này! Hoàn thành nhiệm vụ xong là vĩnh biệt luôn à? Sao không nói sớm cho tôi biết? Nếu sớm biết thế này… nếu sớm biết… có đánh chết tôi cũng chẳng thèm làm cái nhiệm vụ khốn khiếp này!”
Đúng lúc này, hắn chợt phát hiện trên giao diện của Lâm Nhược Huyên - nay đã biến thành mục lịch sử - có cung cấp một chức năng mang tên [Thời gian hồi tưởng].
Ngón tay hắn khẽ run rẩy, nhấn vào tùy chọn đó rồi kéo thanh thời gian.
Trong chớp mắt, vô số mảnh vỡ ký ức từng bị hắn tua nhanh, bị hắn ngó lơ bỗng trào ra cuồn cuộn như vỡ đê. Chúng tràn ngập cả màn hình, đồng thời đánh sập hoàn toàn phòng tuyến tâm lý cuối cùng của hắn —
Cảnh cô bị hệ thống giật điện trừng phạt, nước mắt lưng tròng, tủi thân xoa xoa cánh tay tê rần, miệng lầm bầm oán trách nhưng tay vẫn ngoan ngoãn cầm sách lên đọc;
Cảnh cô lần đầu tiên trúng vé số, cứ ngốc nghếch nhảy cẫng lên tại chỗ, trong ánh mắt ngập tràn những vì sao lấp lánh thuần khiết;
Cảnh trước ngày khai trương quán trà sữa, cô cứ đứng trước gương tập đi tập lại, cố tỏ ra bình tĩnh. Thế nhưng khi đối mặt với hắn, chất giọng ấy vẫn không giấu nổi sự run rẩy vì căng thẳng;
Cảnh vô số đêm khuya khoắt, cô mệt đến mức ngã gục luôn xuống chiếc sofa lạnh lẽo trong văn phòng, cả người cuộn tròn lại thành một cục nhỏ xíu, mỏng manh đến mức khiến người ta xót xa...
Còn cả những tiếng gọi "Bố Hệ thống", "Bạo Quân" khi thì nũng nịu, lúc lại hờn dỗi, hay tràn ngập sự tin tưởng và ỷ lại... Tất cả truyền qua loa, vang vọng vô cùng rõ ràng giữa căn phòng tĩnh mịch. Từng âm tiết phát ra hệt như những nhát dao đâm nát cõi lòng vốn đã chằng chịt vết thương của hắn.
Hắn tê dại nhấn vào từng mốc thời gian, gần như đang tự hành hạ chính mình. Hắn cứ thế nhìn ngắm cô gái nhỏ, dưới bàn tay "nhào nặn" của hắn, từ một thiếu nữ ngây ngô non nớt, từng bước lột xác thành một Nữ hoàng khí chất ngút ngàn, nắm trong tay cả một đế chế thương mại như hiện tại.
Nhưng nhiều hơn cả, là những chi tiết ngày trước hắn chê "nhàm chán", tiện tay tua nhanh cho qua chuyện để cày tiến độ. Giờ phút này, chúng chẳng khác nào một bản án muộn màng, tàn nhẫn phơi bày từng chút một trước mắt hắn:
Hắn thấy lần đầu tiên cô đi biển, đôi chân trần chạy nhảy tung tăng trên bãi cát. Cuối cùng, cô ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay nắn nót viết từng chữ: "Bạo Quân, em muốn gặp anh", rồi cứ thế nhìn thủy triều từ từ cuốn trôi dòng chữ ấy, ánh mắt tối sầm lại.
Hắn thấy lần đầu tiên cô thả Đèn Khổng Minh ở cổ trấn. Ánh nến ấm áp hắt lên khuôn mặt đang nhắm nghiền thành kính của cô. Trên thân đèn, nét chữ thanh tú viết rõ: "Nguyện cùng Bạo Quân, năm tháng thường tương kiến". Hắn nhìn cô ngẩng đầu ngắm chiếc đèn dần hòa vào bầu trời sao, trên môi nở một nụ cười vừa chất chứa hy vọng, lại vừa cô đơn đến nao lòng.
Hắn thấy có lần cô bị sốt cao, bảo mẫu định đút thuốc nhưng cô lại bướng bỉnh quay đầu đi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì sốt vùi sâu vào gối, giọng nói đặc sệt âm mũi, lầm bầm trong cơn mê sảng đến mức gần như không nghe rõ: "Không muốn... đợi Bạo Quân... anh ấy nói rồi... lúc em ốm... anh ấy sẽ hóa thành ánh sáng... xoa đầu em..."……
Vô vàn hình ảnh, vô vàn âm thanh... tất cả những thứ từng bị hắn lấy cớ "hiệu suất", "nhàm chán", "không quan trọng" để thản nhiên gạt bỏ và phớt lờ ấy, lại chính là thế giới nội tâm yếu mềm nhất, không chút dè dặt của Lâm Nhược Huyên.