Ngay lúc này, trong một chiều không gian mà chỉ Thẩm Minh Nguyệt mới có thể cảm nhận được, một giọng nói lười biếng chợt vang lên bên tai, chỉ mình cô nghe thấy:
"Chậc chậc, tiểu hồ ly tinh. Kỹ năng diễn xuất của em... đúng là ngày càng điêu luyện, ngày càng toát ra vẻ 'trà xanh' tự nhiên y như thật rồi đấy nhé."
"Nước mắt bảo rơi là rơi, thu phóng tự nhiên, căn ke chừng mực chuẩn không cần chỉnh. Lời thoại thì câu sau đâm trúng tim đen hơn câu trước, vừa thể hiện sự thâm tình, lại ngấm ngầm khoe khéo lợi thế tuổi trẻ và khả năng sinh nở. Diễn xuất bằng ánh mắt lại càng xuất thần, trong tủi thân có kiên cường, trong hèn mọn có cố chấp, cảm xúc nhiều tầng nhiều lớp, chuyển biến mượt mà trôi chảy..."
Giọng nói kia khẽ bật cười:
"Xem ra em sắp đạt được giải Ảnh hậu đến nơi rồi đấy. Có muốn tối nay về viết sẵn bài phát biểu nhận giải luôn không? Kiểu như: 'Xin cảm ơn chủ nhân của tôi, kỹ năng cà khịa điêu luyện cùng tinh thần mặt dày vô sỉ của anh ấy chính là nguồn cảm hứng vô tận trên con đường diễn xuất của tôi' chẳng hạn?"
