Chủ nhân của ta chính là Sở Hưu
Tề Mộng Điệp siết chặt bàn tay trắng nõn đang buông bên gối thành nắm đấm.
Sao nàng có thể quên được con Thiên Nô ở Thái Cực Cổ Tinh kia chứ.
Chính vì nó mà nghịch đồ của nàng suýt nữa vẫn lạc.
“-” Kê Thái Mỹ rốt cuộc không nhịn nổi, văng tục một câu: “Lão Sở, ngươi đừng bảo với ta, con Thiên Nô mà ngươi quay về mười vạn năm trước, phải vất vả muôn phần mới giết được ấy, đặt ở Thiên Ngoại Thiên lại chỉ là một tên tiểu binh thôi đấy nhé?”
