Bên cạnh cổ tỉnh.
Thánh Dao là người đến thứ hai, bởi chủ động lùi lại, nên vừa khéo tránh được phong mang của tam nhãn bạch hổ.
Lúc này, bầu không khí giữa mấy vị yêu tộc tuyệt thế thiên kiêu lại có phần không đúng.
Bạch Ngự Thiên nhìn chòng chọc Kim Lăng Uyên, còn Kim Lăng Uyên cũng chẳng hề e sợ, không chịu kém thế, khí tức khủng bố trên người hắn cũng dần thức tỉnh.
“Có ân oán gì thì ra ngoài hẵng tính, chúng ta đừng tự đánh nhau trước. Lúc này chuyện quan trọng nhất là mang giới bảo này ra ngoài...”
