Mèo đen đã treo máy từ lâu chui ra từ trong cơ thể Dương Hợp, tập trung nhìn chằm chằm vào nơi không xa.
Dương Thất rụt rè xuất hiện, nắm chặt vạt áo Dương Hợp, ánh mắt hoảng sợ đánh giá thế giới hoàn toàn xa lạ này.
Thân hình nhỏ bé khẽ run, mấy lần mở miệng lại chẳng biết nói gì.
“Đừng sợ.”
Dương Hợp hiếm khi dịu dàng, hắn ngồi xổm xuống khẽ vỗ lưng Dương Thất: “Ta không có thời gian chăm lo cho ngươi, nhưng sẽ đưa ngươi đi gặp một người thân, sau này ngươi cứ sống cùng người đó.”
