Hiện thế Nữ Nhi quốc vẫn trật tự đâu vào đấy, trên đường người đi như mắc cửi, tiếng rao hàng của các tiểu thương vang lên không ngớt, tràn ngập hơi thở trần gian.
Quán đồ chiên của hai mẹ con Yên nương tử buôn bán khá đạm bạc, chỉ xem như miễn cưỡng sống qua ngày.
May mà năm mới sắp đến, nhà nào có tiền dư dả cũng sẽ mua chút đồ ăn, đồng thời Đại Nông ty sắp thu thuế năm nên ít nhiều cũng phải bồi bổ cơ thể.
A Phúc ngồi xổm trước chảo dầu, thành thạo dùng đũa dài lật những chiếc bánh, bánh mè được chiên đến vàng óng nổi lên trên mặt dầu, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào quyến rũ.
“A Phúc, nhà Lý viên ngoại ở phố Đông đặt hai mươi cái bánh mè, mau gói lại đi!”
