Trời vừa hửng sáng, một vệt rạng đông trắng bạc hiện lên, khu chợ của Nữ Nhi quốc đã trở nên náo nhiệt.
Yên nương tử chuẩn bị sẵn những thứ cho vào nồi, cùng lúc đó, hơn mười sạp hàng đã được dựng lên, ngoài việc tất cả đều do phụ nữ quán xuyến thì cũng không khác gì những thị trấn bình thường.
“Nhị Nha đầu, ngươi ủ số bột mới nhào này trong chừng một canh giờ đi.”
Yên nương tử không ngẩng đầu, giọng nói trong trẻo pha chút lười biếng.
Nhị Nha đầu đáp một tiếng, nhưng tâm trí đã bay đến Tứ Hỉ ban ở phía tây thành: “Nương thân, nghe nói Tứ Hỉ ban ngày mai khai trương, sẽ có vở kịch lớn.”
