Tôn Ngộ Không chớp chớp mắt, dường như có thể nhìn ra nét phức tạp trên gương mặt Dương Hợp.
"Sư phụ, lẽ nào ngay cả người cũng không thể tiêu dao tự tại ư?"
Dương Hợp khẽ sững người, "Ngộ Không, ngươi thấy thế nào?"
"Lão Tôn ta thấy thế này." Tôn Ngộ Không lộn một vòng lên không trung, "Nếu trời này dám giam cầm sư phụ, đệ tử sẽ đâm thủng cả trời cho mà xem!"
Dứt lời, hắn lắc mình một cái, hóa thành một con tiên hạc toàn thân trắng như tuyết; vừa dang cánh bay, lại biến thành cá chép vảy vàng vân rồng; khi thì là mãnh hổ mắt xếch, lúc lại là bướm đêm có đôi cánh tựa quạt hương bồ...
