Nỗi đau đớn ấy cũng khiến Thiên Binh phát ra những tiếng cười điên cuồng, kiệt sức.
Đó là một loại thống khổ không thể diễn tả bằng lời, tựa như tự đoạn kinh mạch, khiến sinh mệnh lực của bản thân bị trọng thương nặng nề. Cơn đau này không chỉ hiện hữu trên da thịt, mà còn giày xéo cả tầng sâu tinh thần.
Khí huyết không ngừng tuôn ra, Thiên Binh há miệng phun ra một làn huyết vụ.
Đây chính là một phần cơ thể của quái vật bị luyện hóa và bài xuất ra ngoài.
Năm ngày sau, con quái vật trong cơ thể hoàn toàn chết hẳn, Thiên Binh há miệng ho ra một mảnh huyết sắc tàn phiến, hoàn thành bước luyện hóa cuối cùng.
