Sương mù màu tím hóa thành gông xiềng, trói chặt tứ chi Dương Tu.
Hắn có cảm giác mình như bị đóng đinh trên vách núi vạn trượng, Cực Lạc chi chủ chỉ cần nhấc tay một cái là có thể đẩy hắn xuống vực sâu.
Cảm giác áp bách từ sâu trong linh hồn không ngừng dâng cao, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn, cổ họng trào lên vị tanh ngọt.
Dương Tu cắn răng cố giữ tỉnh táo.
Hắn không sợ chết, cơ chế phục hoạt của người chơi chính là chỗ dựa lớn nhất.
