Sau khi tháo chạy khỏi Tinh Tinh Cốc, Đồ Hổ dẫn theo tàn quân chỉ còn vài chục người, bước lên con đường thiên di đằng đẵng. Hắn mải miết tìm kiếm một vùng đất hứa để thắp lại ngọn lửa văn minh.
Khói bếp cố hương đã hóa thành tro tàn sương tuyết vương trên vai, những cánh đồng màu mỡ quen thuộc giờ đây nhường chỗ cho sự hoang vu vô tận. Suốt hành trình dài dằng dặc ấy, họ vượt qua Lẫm Phong sơn mạch, hứng chịu từng luồng gió lạnh thấu xương như dao cắt vào da thịt. Trên vách băng cheo leo, chính Đồ Hổ đã dùng đôi nắm đấm đập tan chướng ngại, mở lối cho tộc quần bước tiếp.
Họ băng qua Kim Sắc thảo nguyên. Ẩn dưới biển cỏ tưởng chừng yên bình kia là những bãi cát lún chết người và bầy dã thú săn mồi rình rập. Vẫn là Đồ Hổ liều mình cứu nguy, giúp cả tộc nhiều lần thoát chết trong gang tấc.
Trong khoảng thời gian đó, họ còn phải vượt qua Khốc Khấp hoang mạc, nơi chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cực lớn, xung quanh chẳng có lấy một giọt nước. Đồ Hổ đã dạy họ cách vắt lấy chút nước sinh tồn từ những loài thực vật chịu hạn.
Hành trình tàn khốc này tựa như một lò luyện. Những thiếu niên từng núp dưới sự che chở của cha mẹ, giờ đây buộc phải nắm chặt vũ khí, trực diện đối mặt với những đôi mắt phát sáng rình rập trong đêm tối khi canh gác. Cái chết và sự trưởng thành lặng lẽ song hành trong đội ngũ nhỏ bé này.
