Vừa nói, Long Duệ vừa giật phăng một mảnh long lân đã vỡ nát trước ngực, đập mạnh lên ngực Đại long chủ:
“Hai trăm năm qua, ta từng ăn thịt thối trong đầm lầy, uống nước độc giữa sa mạc, cũng từng bị xiềng xích dị tộc xuyên thủng thân thể. Thứ chống đỡ ta sống sót chưa bao giờ là bản năng ham sống. Ta đợi ngày này đã hai trăm năm, đợi cơ hội được trở lại chiến trường, khát khao được cùng tộc nhân kề vai sát cánh. Dù có tan xương nát thịt, ta cũng muốn được đánh một trận thống khoái. Cho nên, ta tuyệt đối không chấp nhận lui về tộc địa. Nếu muốn rút, ngươi hãy tìm kẻ khác kế thừa đi!”
“Hôm nay, hoặc là đạp lên xác Phệ Diệt tộc mà sống, hoặc là chiến tử sa trường. Ta chỉ có hai con đường đó mà thôi.”
Trong tiếng gầm trầm thấp của Long Duệ, mảnh long lân vỡ nát đang áp chặt trên ngực Đại long chủ đột nhiên bùng lên huyết quang chói mắt.
Trên mặt vảy hiện lên chi chít những phù văn nhỏ li ti.
